Mưa tháng 5

Mưa tháng 5

Tháng 5 tới cùng những cơn mưa chẳng báo, giữa ca nghỉ trưa trong bệnh viện nhìn ra dòng người xe hối hả cùng hương đất nồng nàn đặc trưng; Sài Gòn sao lại quen đến vậy. Học y đã từ 15 năm ở đây nhưng những mảng kí ức có lẽ còn xa xăm hơn thế, khi tôi còn nhỏ, có mẹ đi cùng, cũng mùi mưa và mùi bệnh viện…

Xem thêm

Kinh nghiệm vệ sinh nhà mới

Blog chia sẻ kiến thức vệ sinh nhà mới 

Dịch vụ vệ sinh nhà mới xây

Kí ức

Ba mất khi tôi còn chưa nhớ mặt, mẹ một tay ẵm tôi vô thành phố chữa bệnh tim bẩm sinh từ khi tôi 2 tuổi. Cho đến khi tôi bắt đầu có ý thức thì những chuyến đi cũng quen. Một năm 2 lần vào tháng 5 và tháng 11 để bác sĩ kiểm tra và tái khám; nhưng mặc nhiên những cơn mưa tháng 5 lại gắn kí ức tôi với thành phố nhiều hơn vì cảnh “khổ sở” mẹ che chắn cho tôi mỗi lần bước xuống xe buýt, để đến khi vào bệnh viện thì dẫu bà ướt hết áo ngoài cùng đầu thì tôi vẫn khô ráo.

Ước mơ có căn nhà mới

Ước mơ

Tôi cũng chẳng thấy mẹ khóc bao giờ. Các cô chú họ hàng thường bảo mẹ là người mạnh mẽ. Hai mẹ con côi cút lại thêm tôi bị bệnh hiểm nghèo, mẹ làm đủ nghề để nuôi tôi ở làng chài nghèo Trung Bộ, trong căn nhà xập xệ. Lưng mẹ mỗi ngày một còng xuống còn tôi mỗi ngày một thêm cao. Rời nhà từ mờ sáng và về nhà khi tối muộn, ngày nào cũng như ngày nào, tối tôi hay đấm lưng cho bà, trừ những ngày lên thành phố. Trong những chuyến xe đêm rời thành phố về lại quê, mỗi khi thức giấc tôi lại thấy ánh mắt bà xa xăm theo những ánh điện đường và đèn sáng nơi những tòa nhà cao tầng. Từ đó trong cuộc đời tôi chỉ có hai ước mơ.

Tiến trình

Năm tôi 14 tuổi phép màu xảy đến, bác sĩ nói tôi bệnh tình tôi đã thuyên giảm không còn cần phải mổ nữa. Ở hiền gặp lành đâu chỉ có trong chuyện cổ tích. 4 năm sau tôi trở lại Sài Gòn đăng kí học Y, thực hiện ước mơ thứ nhất. 15 năm cố gắng học tập làm việc, tôi đã trở thành bác sĩ khoa tim, góp phần mình trả cho chính mình.

Còn ước mơ thứ 2, mẹ ơi, chỉ cố gắng nửa năm nữa thôi, con sẽ có nhà mới, có thể đưa mẹ lên ở cùng, để mẹ quay lại thành phố; không còn hối hả, không còn đau đáu nỗi lo; để thấy thành phố đẹp, văn minh nhưng cũng bình yên; để mẹ chữa bệnh đau lưng mà không cần đi xa hàng trăm cây số; để gia đình mình lại đoàn tụ; để những cơn mưa tháng 5 trong kí ức không làm mẹ ướt nữa.

0/5 (0 Reviews)

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *